黄的成语
- bái cǎo huáng yún白草黄云
- huáng liáng yī mèng黄粱一梦
- huáng jīn shídài黄金时代
- bì luò huáng quán碧落黄泉
- chéng huáng jú lǜ橙黄橘绿
- huáng lú zhī tòng黄垆之痛
- huáng kǒu rú zǐ黄口孺子
- huáng tóng bái sǒu黄童白叟
- huáng kǒu xiǎo ér黄口小儿
- huáng ěr chuán shū黄耳传书
- huí huáng zhuǎn lǜ回黄转绿
- kǒu zhōng cí huáng口中雌黄
- miàn huáng jī shòu面黄肌瘦
- qīng huáng bù jiē青黄不接
- pìn mǔ lí huáng牝牡骊黄
- shuō huáng dào hēi说黄道黑
- táng láng bǔ chán,huáng què zài hòu螳螂捕蝉,黄雀在后
- wèi zǐ yáo huáng魏紫姚黄
- wǔ huáng liù yuè五黄六月
- wàng xià cí huáng妄下雌黄
- yī póu huáng tǔ一抔黄土
- zhí dǎo huáng lóng直捣黄龙
- chéng huáng jú lǜ橙黄桔绿
- chōu huáng duì bái抽黄对白
- dàn fàn huáng jī淡饭黄齑
- fēi cāng zǒu huáng飞苍走黄
- huái huáng wò bái怀黄握白
- huáng fā tái bèi黄发台背
- huáng guàn yě fú黄冠野服
- huáng jī bái fàn黄齑白饭
- huáng lóng tòng yǐn黄龙痛饮
- huáng máo bái wěi黄茅白苇
- huáng rén pěng rì黄人捧日
- huáng tāng dàn shuǐ黄汤淡水
- huáng tāng là shuǐ黄汤辣水
- huáng tóng hào shǒu黄童皓首
- huáng zhōng cháng qì黄钟长弃
- huáng máo yā tóu黄毛丫头
- huáng yī shǐ zhě黄衣使者
- lóng zhàn xuán huáng龙战玄黄
- niú huáng gǒu bǎo牛黄狗宝
- rén yuē huáng hūn人约黄昏
- wò sù pī huáng握素披黄
- yī zhěn huáng liáng一枕黄粱
- huái huáng pèi zǐ怀黄佩紫
- huáng pí guǎ sōu黄皮寡廋
- yǎo wú huáng hè杳无黄鹤
- xuán huáng fān fù玄黄翻覆
- qīng huáng bù jiāo青黄不交
- mìng rǎn huáng shā命染黄沙
- yǎzǐ màncháng huángbǎi wèi,zìjiā yǒukǔ zìjiāzhī哑子漫尝黄柏味,自家有苦自家知
- yǎ zǐ chī huáng lián,shuō bù chū de kǔ哑子吃黄连,说不出的苦
- huáng zhōng huǐ qì, wǎ fǒu léi míng黄钟毁弃,瓦缶雷鸣
- huáng wū zuǒ dào黄屋左纛
- huáng huā nǚ ér黄花女儿
- qù rú huáng hè去如黄鹤
- yǎo rán huáng hú杳然黄鹄
- xī xià yǒu huáng jīn膝下有黄金
- huáng zhōng nèi rùn黄中内润
- tiào dào huáng hé yě xǐ bù qīng跳到黄河也洗不清